Có lẽ đây là câu hỏi mà chắc hẳn ai mới bước vào niềm đam mê thời trang đều tự hỏi mình. Ban đầu, đa số mọi người thường muốn mặc đẹp để gây sự chú ý, muốn “show-off” bản thân cho mọi người xung quanh, nhưng càng dấn thân vào con đường thời trang, chúng ta càng bị cuốn hút bởi những thiết kế, vẻ đẹp hay cao hơn nữa là ý nghĩa những bộ trang phục đến từ những designer, những thương hiệu nổi tiếng, …. Nhưng thôi không lan man nữa, mình sẽ hướng dẫn các bạn những bước để ăn mặc đẹp, chất như nước cất.
……
…….
……..
…….
……
Chúc mừng, bạn đã bị clickbait :).

Thôi đùa thế, trước tiên mình muốn hỏi, theo các bạn, thế nào là mặc đẹp, hay “mặc đẹp” có nghĩa là gì ?
Nếu bạn trả lời là mặc đẹp là phải trất’ss, mọi người xung quanh phải trầm trồ khi thấy bạn, phải thốt lên: “quào, sao mà ăn mặc đẹp thế” bla bla, …. thì mình xin lỗi, mình không thể giúp bạn ăn mặc được như bạn mong đâu.
Theo mình, bạn mặc đẹp ( nhất ) là khi bạn thấy bản thân mình đẹp, tự tin lúc khoác lên mình bộ đồ bạn đang mặc đó.
Nếu bạn thích mặc kiểu “đôn chề” ( theo cách gọi của cộng đồng mạng) nhưng bạn lại thấy xấu hổ khi bị mọi người xung quanh dòm ngó, chỉ trỏ thì không cần biết bạn mặc có đỉnh như nào, outfit trị giá mấy chục ngàn mỹ kim, thì mình vẫn có thể khẳng định bạn đang ăn mặc XẤU.

Đọc đến đây, có lẽ nhiều bạn sẽ tự nhủ thầm trong đầu :” Ui xời, thằng này toàn nói điều ai cũng biết, viết blog câu view như này thì ai chẳng viết được”. Mình biết, mình biết, mình đang nhắc lại những điều mà có lẽ mọi người đã được nghe quá nhiều từ những đàn anh, đàn chị đi trước. Nhưng mình có thể đảm bảo, nói bao giờ cũng dễ hơn làm.
1 bộ outfit đẹp theo mình không phải gồm những item đắt tiền, hay thậm chí cách phối đồ, tỉ lệ cơ thể, màu sắc,… cũng chỉ chiếm khoảng 50-60% tổng thể outfit. Đa số mọi người thường chú ý đến những yếu tố trên mà bỏ quên 1 nửa outfit của mình đi chỗ khác. 50% còn lại của bộ outfit của bạn nằm ở thần thái, độ tự tin của bạn khi khoác lên mình bộ outfit đó. Tin mình đi, nếu bạn tự tin khi diện đồ, thì có nghĩa là bạn đã ăn mặc đẹp hơn rất nhiều rồi đó. Đây cũng là lí do mà người mẫu diện đồ trông rất nghệ ( ừ cũng đúng là họ dáng đẹp, mặt đẹp, nhưng thần thái của họ cũng đóng vai trò quan trọng đó)

Theo mình nghĩ, rất ít người dám mặc những gì mình thực sự thích ra ngoài đường, trước toàn dân thiên hạ. Nếu được lựa chọn giữa 1 bộ outfit đơn giản với quần đùi đen + tee trắng, hoặc 1 bộ outfit nổi bật với những sắc tố chói, màu nóng như đỏ, vàng, neon,… mấy ai dám chọn bộ outfit nổi bật ra đường.


Điều đó cũng có phần đúng vì, có lẽ hơi quy chụp, nhưng mình thấy xã hội thường hay phán xét người khác. Chỉ cần thấy 1 điều gì đó khác lạ so với số đông là họ sẽ chỉ trỏ, đàm tiếu. Điều đó dẫn đến những người ban đầu có thể ăn mặc rất có gu, nhưng rồi cũng bị lời đàm tiếu ảnh hưởng, dần dần họ không còn mặc những bộ đồ đó nữa, hướng đến gì đó cơ bản, basic hơn.

Nói từ bản thân mình ra, thì mình còn nhát hơn các bạn nhiều :)). Mình nhát đến độ nhá, hồi c3, trường tổ chức sự kiện, xong mọi người xung quanh đều ăn mặc rất sành điệu (nữ thì váy vóc, nam thì cuban shirt xong bling bling các thứ,…). Và giữa những con người như thế, các bạn biết mình mặc gì ko ? Câu trả lời là đồng phục :). Điểm khác biệt duy nhất so với những hôm đi học bình thường là mình đi giày :).( Bình thường đi học mình đi dép slippers).

Năm lớp 10, 11 mình diện chung 1 bộ outfit thế, xịn ko mọi người ?. Nhưng sau khi tìm hiểu về thời trang, mình cũng lọ mọ tìm đến được thầy Hùng OCB với slogan: “macdisodeogi”. Có những lúc mình đã lập kế hoạch sẵn xem hôm đó mặc gì, mua đồ đầy đủ các thứ, nhưng đến khi đi sự kiện thì mình lại không dám pull off, lại chọn những item cơ bản đen trắng. Giờ đây thì mỗi khi thấy thế, mình lại tự nói với bản thân “mặc đi, sợ đ** gì”. Mà giờ dịch nên mình cũng chưa có cơ hội ăn mặc như những gì mình thích, bao giờ có mình sẽ up thành quả cho mn nha.
P/s: không hề PR cho thầy Hùng nhé
Tóm lại bài viết, thì mình nghĩ viên gạch đầu tiên cho việc ăn mặc đẹp, không phải là items đắt tiền, kiến thức thời trang (tất nhiên cũng phải có 1 chút nhé), mà là SỰ TỰ TIN.

Nếu các bạn muốn hỏi làm sao để tự tin thì …. mình cũng không biết nữa. Mình tập đi ra khỏi vòng an toàn bằng vài cách, mn có thể tham khảo.
– Mỗi khi mặc đồ, lên outfit đi chơi, mình hay lẩm nhẩm slogan của thầy Hùng, hoặc nghĩ rằng “mình mặc cho mình, quan tâm đến người khác làm gì, mình còn không thấy outfit mình đẹp thì người khác sao thấy đẹp được”.
– Viết những điều bạn tiếc nuối trong quá khứ ra 1 tờ giấy ( hoặc note điện thoại) xong bạn đọc, ghi âm lại. Mỗi sáng lúc đánh răng thì bật bản ghi âm lên nghe. Cái này có thể áp dụng được với cái khác nhe, nhưng ở đây đang nói về tự tin nên nói luôn.
– Soi gương trước khi ra đường, xem có ổn chưa, và “tự luyến” rằng outfit mình đẹp, mọi người sẽ phải ngước nhìn sự “đập chai” của mình.

Đừng sợ bị phán xét, hãy tự tin ( hơi hô khẩu hiệu 1 xíu mà mình cũng chẳng biết nói như nào nữa).

Leave a comment