Sếp Hoàng Nam Tiến, đi Tulus để đàm phán với CEO của Airbus. Sau khoảng 20 người thuyết trình trước đó, ông cũng đã chuẩn bị 1 bài thuyết trình rất công phu. Nhưng đến lượt sếp thuyết trình, ông nhớ ra những viên gạch màu hồng xây dựng ở nhà thờ đức bà (lấy ý tưởng từ Pháp) ở Hồ Chí Minh được lấy từ Tulus. Ông liền gạt bỏ hết những bài thuyết trình đã chuẩn bị trước đó, lên nói rằng:
“Những viên gạch ở nhà thờ đức bà ở HCM là gạch đỏ của Tulus, được vận chuyển từ Pháp sang Việt Nam, bên cạnh những khẩu pháo và bom đạn chiến tranh, nhưng hôm nay, chúng tôi vận chuyển từ Việt Nam sang Tulus, những “viên gạch kỹ thuật số” Và chỉ ra đằng sau, 5 chàng trai trẻ 9x đang đứng và khoanh tay hào hùng.
Xong ông CEO lên ôm chầm lấy sếp và bảo “Từ nay để tôi lo”
“Cô gái tên là Marita Lorenz- con gái thuyền trưởng người Đức và một diễn viên Mỹ- một giai nhân tuyệt sắc và cũng hết sức giang hồ. Năm 1959, ngay sau khi lật đổ Batista và Fidel lên cầm quyền con thuyền của bố cô gái đang chở cô du lịch vòng quanh thế giới ghé cảng Havana. Fidel lên thăm tàu và choáng ngợp bởi vẻ đẹp của Marita đã không ngần ngại đề nghị cô ở lại Cuba, và cô gái đồng ý lên bờ. Mấy tháng hạnh phúc trôi qua sau đó đến việc phá thai rồi cô gái bỏ qua Mỹ. Ở Florida cô nhập bọn với một toán kiều dân Cuba, được CIA lôi kéo và huấn luyện để quay lại Cuba “lật đổ chế độ cộng sản đẫm máu”…Kế hoạch như sau: Marita nhận được thuốc kịch độc nhưng không mùi không vị, quay lại để quyến rũ “Comandante” lần nữa và sẽ pha chất độc vào một buổi ăn tối. Kế hoạch lúc đầu tiến hành thuận lợi, Fidel vui vẻ đón nhận lại tình cũ. Marita để viên thuốc độc vào hộp phấn của mình, và đã mang được vào phòng ngủ của hai người, nhưng lúc đó mới phát hiện ra: vỏ bọc zelatin của viên thuốc bị tan chảy, thuốc hỏng rồi!
Marita ngoái lại và thấy Castro đang đứng lù lù sau lưng để xem cô ta ngoáy lọ có thuốc độc như thế nào. “Cô gái lắm chiêu” lập tức diễn một màn khóc lóc vô cùng hối cải, đến mức Fidel cũng xúc động (không biết thật sự hay cũng là một ngón đòn tâm lý!?) móc súng lục đưa cho cô gái bảo nếu muốn thì cứ bắn ông đi, chứ đâu cần ám sát! Điều này vượt quá sức chịu đựng của tân điệp viên CIA- cô ta phải thú nhận rằng không thể nào làm được điều đó, bởi vì còn rất yêu ông…”
Leave a comment